- K
[Tiếng Việt có thể tìm thấy ở dưới]
DE
AUFRUF ZUR SOLIDARITÄT MIT VIETNAMESISCHEN PFLEGE-AZUBIS IN ALTENBURG!
40 vietnamesische Azubis wurden von dem Unternehmen “Pflegedienst Steffi Hose GmbH” in Altenburg (Thüringen) über Monate hinweg nicht bezahlt. Eine Azubi musste 8 Monate ohne Gehalt arbeiten und überleben, andere 4-6 Monate. Trotz zahlreicher Beschwerden und Entziehung der Ausbilderlizenz wurden sie weiter zur Arbeit eingeteilt.
Aufgrund des monatelangen Ausbleiben der Gehälter mussten sich viele Azubis erneut bei Familie und Freund*innen Geld leihen, um zu überleben. Vielen von ihnen mangelt es noch immer akut an Geld für alltägliche Dinge, wie z.B. die Bahnfahrt zu ihrer neuen Arbeit.
Zudem besteht großer Bedarf an finanzieller Unterstützung, vor allem für Sprachmittlung und die Beauftragung eines*r Rechtsanwält*in, für den Austausch mit der Gewerkschaft ver.di und Gerichtsterminen.
Einschüchterung
Einigen Azubis wurde offen gedroht. Wenn sie nicht weiterarbeiteten, würden sie „zurück nach Vietnam geschickt“. In Chatgruppen deutscher Mitarbeitender wurden sie belächelt und erniedrigt. Viele hatten Angst um ihr Visum, ihr Bleiberecht und sorgten sich um ihre Schulden, die sie für Vermittlungsgebühren aufgenommen hatten. Aus Perspektivlosigkeit arbeiteten manche weiter – ohne Lohn.
Eine entwürdigende Wohnsituation
Nach ihrer Ankunft in Deutschland mussten viele in zwei Containern auf dem Parkplatz der Firma leben. Ein Container war in zwei WG-Zimmer unterteilt. Acht Personen lebten in jeweils knapp 20 m² WG-Zimmer. Teilweise ohne Küche oder Bad. Im Sommer sind die Container glühend heiß, im Winter kaum beheizt.
Der Streik
Mitte Januar wurden vier Azubis nach einem Streik gegen den Arbeitgeber aus ihrer Unterkunft geworfen. Eine Auszubildende wurde körperlich angegriffen – davon existieren Videoaufnahmen. Die Polizei war vor Ort, ebenso fand eine telefonische Beratung durch die Caritas statt. Dennoch mussten die 4 jungen Menschen ihre Koffer packen und standen im Januar obdachlos in der Kälte.
Ein strukturelles Problem
Dies ist kein Einzelfall. Das deutsche Pflegesystem ist vor allem auf migrantische Arbeitskräfte angewiesen, doch ihre Sicherheit und ihre Grundrechte interessieren die Gesellschaft kaum. Junge Menschen aus Vietnam und anderen Ländern – viele von ihnen Frauen – sind besonders von ausbeuterischen Arbeitsbedingungen, sexualisierter Gewalt und illegalisierten Strukturen betroffen.
Diese jungen Menschen sind keine „billigen Arbeitskräfte“!! Sie halten das System am Laufen. Sie sind Menschen mit Träumen und Resilienz. Sie verdienen Würde, Sicherheit und Gerechtigkeit. Dieser Fall ist kein individuelles Versagen – er ist Ausdruck von strukturellem Rassismus auf dem Arbeitsmarkt.
Aktueller Stand
Etwa 30 von den Azubis haben nun selbstständig neue Ausbildungsplätze gefunden und sind damit vorerst vor keiner akuten Abschiebung bedroht. Viele gehen nun rechtlich gegen ihren alten Arbeitgeber "Pflegedienst Steffi Hose GmbH" vor.
Sie sind damit fast auf sich allein gestellt, es mangelt ihnen nicht nur an Geldern, sondern die Unterstützung von der Gewerkschaft ver.di lässt wegen Formalia auch auf sich warten: den Azubis fehlt es dadurch an einem Rechtsbeistand und eine*r Rechtsanwält*in, an Sprachmittlung während der Gerichtstermine und Begleitung in weiteren bürokratischen Prozessen, denn selbstverständlich verfügen sie kaum Kenntnisse über das deutsche Rechtssystem.
Die Gegenseite der Azubis will das Gerichtsverfahren außerdem strategisch in die Länge ziehen. Das zieht an den Nerven und der Energie der Azubis, denn die Teilnahme an mehreren Gerichtsterminen führt im neuen Betrieb und in der Berufsschule häufig zu Fehlzeiten, die nicht immer nachgeholt werden können. Dadurch entstehen indirekte Nachteile, die sich negativ auf die schulischen Leistungen und den Ausbildungsverlauf auswirken können.
Sie müssen sich ständig entscheiden: Stehen wir für unsere Rechte und Würde ein und gefährden damit das neue Ausbildungsverhältnis oder verzichten wir auf rechtliche Schritte und tragen die Ungerechtigkeit und finanziellen Konsequenzen allein?
Nach monatelangen Kämpfen ums Überleben ist der Druck weiterhin groß, die vietnamesischen Azubis sind alle unglaublich erschöpft und müde, der Kampf für Gerechtigkeit und ihre Würde zehrt an ihren Kräften und lange wollen und können sie nicht mehr.
Was sie sich wünschen?
- Support aus der Community und darüber hinaus.
- Teilt diese Geschichte und die Berichterstattung in euren Netzwerken und Sprachen.
- Sprecht über die Bedingungen migrantischer Azubis und Arbeiter*innen.
- Fordert Transparenz, Schutzstrukturen und politische Verantwortung – gemeinsam mit der Community.
##################
VN
LỜI KÊU GỌI HỖ TRỢ HỌC SINH NGHỀ VIỆT NAM TẠI ALTENBURG!
Nhiều tháng nay, công ty điều dưỡng “Pflegedienst Steffi Hose GmbH” tại Altenburg (bang Thüringen) đã không trả lương cho khoảng 40 học sinh nghề Việt Nam. Một học sinh nghề phải làm việc không lương và tìm cách sinh tồn trong suốt 8 tháng qua. Dù đã liên tục khiếu nại với công ty về vấn đề lương, bản thân công ty còn bị thu hồi giấy phép đào tạo, các học sinh nghề vẫn tiếp tục bị phân công đi làm.
Để sống qua ngày, nhiều học sinh nghề đã và đang phải vay mượn tiền từ gia đình và người quen trong thời gian không được trả lương. Nhiều người trong số đó cần tiền để chi trả các khoản phí sinh hoạt hằng ngày như vé tàu để đến chỗ làm.
Bên cạnh đó, các bạn ấy đang rất cần tiền để thuê phiên dịch cũng như luật sư khi trao đổi với công đoàn ver.di và tại các phiên tòa.
Đe dọa
Vài học sinh nghề đã bị đe dọa. Rằng nếu họ không tiếp tục làm việc, họ sẽ bị “gửi về Việt Nam”. Trong các tin nhắn với đồng nghiệp người Đức, họ bị cười nhạo và hạ thấp vì không chấp nhận điều kiện lao động như vậy. Nhiều người sợ bị ảnh hưởng đến Visa, quyền lưu trú và khoản nợ để chi trả phí dịch vụ tại Việt Nam. Vài người đã chọn tiếp tục làm việc vì mất phương hướng – mà không nhận được đủ lương.
Điều kiện nhà ở mất nhân tính
Sau khi đáp máy bay xuống Đức, rất nhiều học sinh nghề đã sống trong hai container tại sân đỗ xe của công ty. Mỗi container được chia làm hai phòng trọ. Tám người được chia vào mỗi phòng trọ khoảng 20 m². Chỉ có hai phòng trọ có bếp và nhà tắm. Mùa hè, hai container nóng như đổ lửa. Còn mùa đông, họ trông chờ vào chiếc lò sưởi nhỏ xíu.
Cuộc đình công
Giữa tháng Một, bốn học sinh nghề bị chủ lao động và nhân viên của công ty đuổi ra khỏi một căn hộ vì không được trả lương và chọn đình công. Một học sinh nghề đã bị tấn công và lôi ra ngoài – họ có video làm bằng chứng. Dù cảnh sát đã có mặt, Caritas đã tư vấn qua điện thoại, 4 người trẻ này vẫn phải đóng hành lý, đứng ngoài đường và không có nơi nương tựa trong cái cạnh của tháng Một.
Một vấn đề hệ thông
Đây không phải trường hợp hy hữu duy nhất. Hệ thống điều dưỡng tại Đức đang trông cậy vào lực lượng điều dưỡng đến từ nước ngoài. Nhưng sự an toàn và quyền cơ bản của họ thì chẳng mấy ai trong xã hội quan tâm. Người trẻ từ Việt Nam và các nước khác – rất nhiều trong số đó là phụ nữ – là đối tượng dễ bị nhắm đến, bị bóc lột sức lao động, gặp bạo lực tình dục và rơi vào tình huống bất hợp pháp.
Những người trẻ này không phải “lao động giá rẻ“!! Họ mới chính là những đang giữ cho hệ thống này hoạt động. Họ là những người có cả ước mơ và sự kiên cường. Họ có quyền sống với đầy đủ phẩm giá, sự an toàn và công lý. Đây không phải một lần thất hứa duy nhất – đây là biểu hiện rõ ràng của sự kỳ thị chủng tộc mang tính hệ thống trên thị trường lao động.
Tình hình hiện giờ
Khoảng 30 học sinh nghề đã nỗ lực tìm được đơn vị đào tạo nghề mới. Tạm thời, 30 học sinh nghề này không bị trục xuất vì thị thực. Rất trong số họ đang kiện chủ lao đông cũ là "Pflegedienst Steffi Hose GmbH".
Trong lúc khủng hoảng, họ gần như phải tự xoay xở một mình. Họ không chỉ cần tiền để trang trải cuộc sống. Ngay lúc này, họ cần nhiều hỗ trợ hơn nữa từ công đoàn ver.di đối với những thủ tục rườm rà, mất thời gian và hoàn toàn bằng tiếng Đức: để tìm được một cố vấn pháp và một luật sư, để có phiên dịch cho mỗi phiên xét xử và trong các trao đổi liên quan thủ tục cấp thiết. Hệ thống pháp luật của Đức quá phức tạp, dù những học sinh nghề này có cố gắng ra sao để tự vượt qua.
Bị đơn trong vụ kiện này đang cố gắng kéo dài quá trình xét xử. Điều này đang gây bất lợi và tạo sức ép tinh thần đối với các học sinh nghề. Việc tham gia vào các phiên xét xử sẽ khiến họ vắng mặt tại doanh nghiệp và trường nghề. Quá trình đào tạo mới có thể lại bị ảnh hưởng tiếp. Những bất lợi này sẽ gián tiếp tác động tiêu cực đến thành tích học tập tại trường nghề và quá trình học nghề.
Họ đang một mình phải cân nhắc và đong đếm: Chúng ta chọn đấu tranh cho quyền lợi, nhân phẩm của mình đến cùng và bất chấp những nguy cơ có thể xảy ra đối với đơn vị học nghề mới? Hay chúng ta bỏ qua quá trình pháp lý, chịu sự bất công và tự gánh hậu quả tài chính?
Đã nhiều tháng đấu tranh trôi qua trong chế độ sinh tồn, áp lực vẫn đang lớn hơn mỗi ngày. Sức chịu đựng và sự kiên nhẫn của các học sinh nghề Việt Nam đang dần chạm đến giới hạn. Họ đang rất mệt và đuối sức. Cuộc đấu tranh vì công lý và phẩm giá này đang lấy đi sức lực của họ. Họ sẽ không thể duy trì được lâu nữa.
Họ đang cần gì?
- Hỗ trợ bên trong và bên ngoài của cộng đồng.
- Chia sẻ câu chuyện và những bài báo trong mạng lưới và bằng ngôn ngữ của các bạn.
- Bắt đầu quan tâm và nói về điều kiện làm việc của học sinh nghề và người lao động từ nước ngoài.
- Kêu gọi sự minh bạch, mạng lưới bảo vệ và trách nhiệm về mặt chính trị – cùng với cộng đồng của chúng ta.

